|
Biết công nhận người khác là thanh thản với chính mình |
|
|
|
|
Người viết: Webmaster
|
|
27/03/2006 |
Tôi biết tính đố kỵ là không tốt, nhưng quả thật mỗi khi nhìn đồng nghiệp có những thành công là tôi lại cảm thấy không vui dù bề ngoài tôi tỏ ra bình thường? Tôi phải làm sao? ...Việc cảm thấy không vui khi bạn bè có những thành công và vượt trội hơn mình thường xuất hiện ở những người chưa đủ tự tin, muốn khẳng định nhưng đã không đủ sức để yên bình về đích. Mâu thuẫn này xuất phát từ việc xác định khái niệm bản thân chưa chính xác, là biểu hiện của sự yếu đuối, là hình thức của sự dồn nén, là phản ứng tự vệ đôi khi bản thân mình không kiểm soát được. Tuy nhiên, biết mình xấu có nghĩa là chưa hẳn mình đã xấu, khi nói ra được điều đó, chính bạn đã tự tìm được một liệu pháp tâm lý cho minh. Mỗi người đều có những thế mạnh riêng về một lĩnh vực nào đó, sự tiến bộ của người khác là điều kiện để mình tự vấn và mạnh mẽ hơn... |
|
Cập nhật ( 29/03/2006 )
|
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Người viết: Webmaster
|
|
17/03/2006 |
Đã hơn 10 giờ đêm, thanh vắng, tĩnh lặng, trời rét căm căm. Tôi nằm lặng thinh trong chiếc chăn ấm nồng một lát thì giấc ngủ ùa đến. “Bánh mì nóng đây… Ai bánh mì nóng nào”… Tiếng loa ồm ồm theo cơn gió lạnh bất chợt ập vào tai khiến tôi giật mình, bừng tỉnh. Đầu óc ong óng, khó chịu, bực bội. Chân tay như thừa ra. Mắt nhắm lại và miệng lẩm nhẩm đếm “Một, hai, ba…” để cho giấc ngủ nhẹ nhàng đến đều đều, nhưng tiếng rao “Bánh mì nóng đây… Ai bánh mì nóng nào” vẫn còn văng vẳng bên tai như một lời thách thức. Ngày thứ hai. Vẫn tầm này đêm trước, vẫn tiếng loa ấy. Tiếng rao bánh mì lại vang đến tai tôi. Khu phố trong ít phút lại trở nên ồn ã giữa những cơn gió rét đại tuyết hun hút lùa về... “Cảnh giác” hơn, tôi trùm kín chăn lên đầu và lấy tay bịt hai tai lại. Nhưng hình như, gió rin rít thổi càng làm cho tôi không dứt ra khỏi tiếng rao len lỏi lọt sâu vào tai mình. Một cảm giác... |
|
Cập nhật ( 19/03/2006 )
|
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Viết thư xin tài trợ học phí |
|
|
|
|
Người viết: Webmaster
|
|
07/03/2006 |
Để hoàn thành tâm nguyện của người chú trước lúc lâm chung, anh Shawn Taylor (ảnh), 27 tuổi, quyết tâm quay trở lại giảng đường. Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất mà anh sinh viên ngành báo chí ở Canada này phải đối mặt là học phí. Anh đã gửi 250 lá thư đến những tập đoàn lớn và những cá nhân nổi tiếng để xin hỗ trợ 10.000 USD tiền ăn học. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Women Day: Cô bé và...ước mơ đủ lớn |
|
|
|
|
Người viết: Webmaster
|
|
07/03/2006 |
Tôi vẫn thường nhìn cô bé đó từ cửa sổ nhà bếp và bật cười. Cô bé trông thật bé nhỏ khi chen chúc giữa một đám con trai trên sân chơi. Trường học nằm đối diện với nhà chúng tôi và tôi thường đứng ở bên cửa sổ, tay bận làm việc nhưng mắt vẫn nhìn đám trẻ đang vui chơi trong giờ giải lao. Một biển học trò, nhưng đối với tôi, cô bé vẫn có thể nhận ra được trong đám trẻ đó. Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên tôi thấy cô bé chơi bóng rổ. Thật tuyệt vời khi cô bé chạy vòng quanh các đứa trẻ khác, nhảy lên ném bóng vào trong rổ ngay trên đầu của chúng. Những đứa con trai luôn cố cản cô bé nhưng không đứa nào làm được cả. Tôi cũng chú ý đến cô bé vào những lần khác, cũng tại chỗ đó, với banh trong tay đang chơi một mình. Cô có thể tập đi tập lại dắt bóng và ném bóng cho đến khi trời tối mịt. Một ngày kia, tôi hỏi cô bé |
|
Cập nhật ( 12/03/2006 )
|
|
Đọc tiếp...
|
|
|
|
<< Bắt đầu < Trước 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 Tiếp > Cuối >>
|
| Kết quả 177 - 184 / 253 |