|
Tôi
bị chấn thương gối chân phải do chơi tennis. Chụp phim, bác sĩ bảo rách
các dây chằng chéo trước và bên, giống như tuyển thủ Phan Văn Tài Em,
Michael Owen, phải mổ! Vì
nhiều lý do, tôi không muốn mổ. Thế là suốt bốn tháng phải đi nạng,
uống các loại thuốc Đông-Tây y, nay tôi đã đi lại được nhiều nhưng vẫn
phải bó chân và hết sức cẩn thận. Không biết có phải do ngẫu nhiên hay
không mà kể từ khi tôi bị chấn thương, sân tennis ở công ty vắng hoe.
Anh em trong công ty ai cũng uể oải, không biết làm gì ngoài việc rủ
nhau đi nhậu. Vừa mệt vừa tốn tiền! Làm việc bằng đầu óc nhiều mà không
vận động thật dễ bị stress! Nhìn khung cảnh trầm lắng đó, tôi quyết
định xách vợt ra sân!
Băng
gối chân phải bằng hai băng, còn gối trái là một băng, tôi tập đánh
banh với một chân trái làm chân trụ. Anh em hóm hỉnh gọi đó là “thế
cò”, còn tôi gọi là thế “độc cước độc vợt”. Đứng đôi với anh phó giám
đốc, lần đầu chúng tôi chọn đội khá yếu của công ty và đã thắng 6-2. Ở
trận đó, anh em bất ngờ có được những trận cười muốn vỡ bụng với thế
đánh độc cước của tôi. Đến trận sau, đối thủ là cặp có tay nghề kha khá
hơn, tôi phải băng thêm vai phải. Vì chơi thế độc cước, lực không phân
bổ toàn thân nên khớp vai đau nhừ, nếu không băng vai thì không thể
nhấc tay lên được! Trận này, chúng tôi lại thắng 6-3! Lâu ngày không ra sân tennis, bây giờ mọi người đều cảm thấy thật khỏe khoắn sau một buổi vận động!
Ba
tuần sau đó, cặp chúng tôi lần lượt tiễn các tay vợt mạnh khác ra sân,
với kết quả đánh 18 trận, chúng tôi thắng 17 và thua một trận. Càng
đánh càng kỳ thú, càng hấp dẫn.
Đã có sự bất bình thường xảy ra?
Phải
chăng các anh em nhường thắng lợi cho tay vợt “tàn tật” nhưng lại là
giám đốc? Anh trưởng phòng kỹ thuật, người cũng nếm mùi thất bại, đã
nhiều lần thốt lên: “Thật không thể nào hiểu nổi”! Vâng, thật không thể
nào hiểu nổi vì các anh ấy thật sự muốn hạ đối phương nhưng kết quả lại
thảm bại. Thật ra, trước đây khi còn khỏe tôi cũng thường bắt cặp với
anh phó giám đốc, dẫu khá hợp ý trong chiến thuật, chiến lược nhưng đôi
khi vẫn giành nhau, vẫn lấn sân và đổ lỗi cho nhau sau mỗi trận đánh.
Ai cũng nghĩ: thua là do đồng đội chứ không phải do mình! Về nhà còn
hậm hực!
Bây
giờ thì thật phân minh! Anh giám đốc là tôi chỉ đứng trên lưới và đứng
gần ngang giữa sân. Ai đánh banh qua gần thì đỡ, xa thì bỏ, dễ thì
chơi, hiểm hóc quá thì… đứng nhìn! Ai neo lên đúng tầm thì đập
banh, banh cao quá thì thả ra phía sau, không ham banh, không giành
giật, không lấn sân… Khi xẹt thì tùy vị trí đối phương mà cố gắng xẹt
banh qua trái hay phải, xa hay gần. Banh đưa qua thì chỉ nhẹ nhàng bỏ
những chỗ hiểm, trống, họa hoằn lắm quả nào đối phương đưa ngon ăn mới
đập và đập là chắc thắng! Không nóng giận, không mưu mẹo, không vội
vàng...
Với
vị trí của mình, anh phó giám đốc tha hồ tung hoành ngang dọc! Anh phải
chịu những cú mạnh nhất, những cú lốp, những cú tạt, anh chạy khắp sân
vì cố gắng cứu đường banh hiểm. Anh thật sự dùng hết sức mình, khá vất
vả! Khi tôi xẹt, anh sẵn sàng đón những đường banh trả về phía tôi và
thường thành công! Nhờ phối hợp nhịp nhàng và hiểu ý, tôi thường buộc
đối phương phải trả những quả banh mồi cho anh đập! Nhờ đứng yên một
khu vực, tôi nhìn bao quát được lối đánh, thế mạnh, điểm yếu của đối
phương trong ngày hôm đó, vì vậy dễ dàng khống chế cái sở trường mà ép
người ta dùng sở đoản. Và, rõ ràng chúng tôi đã chiến thắng!
Bài học từ trái banh nỉ
Trên
sân bóng, khi cả hai đối tác đã phân công công việc, phải hoàn toàn tin
vào nhau để cùng đạt được mục tiêu thành công. Chiến thuật đánh banh
như thế nào, bỏ nhỏ ở đâu, đập banh lúc nào… hãy để cho người được ủy
quyền, được giao nhiệm vụ suy nghĩ và tùy theo thực tế mà hành động!
Người đánh cặp, không nên can thiệp quá sâu và cũng không nên phê phán
quá nặng mỗi khi bóng ra ngoài hoặc vào lưới. Tennis là thế và trong
cuộc sống, trong công ty cũng thế. Giám đốc ủy quyền hoặc giao nhiệm vụ
cho phó giám đốc hay những người dưới quyền khác mà không cụ thể, không
rõ ràng thì làm việc gì cũng dễ đụng đến sếp cả. Lúc thành công thì chỉ
thấy công của sếp, còn thất bại thì rõ ràng là do cấp dưới. Nếu tình
hình cứ thế tiếp tục thì cấp dưới dần dần sẽ mất đi sự năng động, thiếu
sáng tạo, và nếu sếp có giao việc thì cứ “sai đâu đánh đó” cho chắc ăn!
Vậy,
nếu bạn là sếp, khi đã giao cho cấp dưới việc gì thì hãy tin vào họ!
Hãy để họ hành động theo cách của mình. Đức Phật từng dạy các đệ tử,
nếu nhìn ngón tay chỉ mặt trăng mà cho rằng ngón tay là mặt trăng thì
không thể nào nhận ra được chân lý.
Trở lại chuyện đánh tennis, vừa khỏe, vừa vui, vừa ngẫm nghĩ đến đôi điều triết lý, cũng là một chút thú vị ở đời!
(theo TBKTSG)
|