Lâu lắm rồi mới được nghe lại mùi của nắng. Hôm kia 30
độ, mang cái mền ra phơi, cầm vào nghe thơm phưng phức mùi nắng. Cái
mùi nắng bao giờ cũng thơm. Nhớ mấy lúc ở nhà, phơi quần áo vào những ngày nắng
to, cầm mớ quần áo khô cong trên tay mà hít hà cái mùi nắng tỏa ra từ
đó. Nắng ấm và gió. Thấy giống y như ngày Tết ở nhà. Bao nhiêu năm rồi
và vẫn nhớ hoài Tết của những ngày còn bé. Sáng mùng một ba mẹ chở về
nhà ngoại, buổi trưa nằm trong nhà, nghe gió
thổi lồng lộng phía sau
hè ...
còn ngoài sân thì nắng vàng chiếu lấp lánh trên những xác pháo.
Nhà ngoại ở xứ biển, nên gió lúc nào cũng mát. Sau này
lớn lên, đi qua bao nhiêu cái Tết, nhưng cái gió Tết lồng lộng của
những ngày xưa thì vẫn còn hoài. Năm ngoái cũng về nhà ngoại ngày Tết,
nằm trong nhà không nghe gió thổi nữa, vì mấy cây keo ù sau nhà đã bị
đốn mất rồi. Tình cờ bước ra vườn sau đứng nói chuyện với mấy dì, tình
cờ ngửa mặt lên những tán cây, mới thấy nhớ những cơn gió Tết của ngày
xưa.
Tết nhà ngoại bây giờ không còn những cơn gió lồng
lộng, nhưng bù lại có những khoảng xanh của những tán lá xen lẫn trong
ánh nắng trưa lấp lánh. Và vẫn còn những cơn gió miên man, lao xao.
Cũng đủ để thấy lòng dịu lại. Tự nhiên lại lan man nhớ... Mỗi lần nghĩ
về nhà, lòng thấy bình yên lắm. Thèm về nhà vì chỉ có ở nhà mới có thể
ngồi xuống mà lắng nghe tiếng lòng mình, để hiểu rằng mình vẫn cần lắm
những bình yên!
Có những bình yên ở nhà - luôn chờ đợi mình quay về
sau những chuyến đi, và có những bình yên ở nơi không gọi là quê hương
- không để làm gì, chỉ im lặng, im lặng mà nói được rất nhiều điều.
Cuộc sống này chỉ cần có vậy, chỉ cần có bấy nhiêu thôi cũng là đủ lắm
rồi! Nhớ lắm!... Thương lắm!... Yêu lắm!... Bình yên. Và Bình Yên...
(theo TTO)
|