|
Written by Webmaster
|
|
Saturday, 16 December 2006 |
Cạnh nhà tôi là gia đình chị Hạnh, chồng chị mất do
ung thư, niềm vui với chị là hai đứa con: Huân và Thúy. Huân khỏe mạnh,
còn em Thúy bị bại liệt cả hai chân. Tôi rất quí em và thường sang trò
chuyện với cô bé, tuy bị tật nguyền nhưng em rất xinh và vui vẻ. Mỗi ngày chị Hạnh đi làm, Thúy ở nhà một mình và em
dành tất cả thời gian cho việc vẽ tranh. Mỗi bức tranh của em là một
ước mơ hết sức giản dị: bức tranh “Cả nhà thương nhau”, rồi bức “Em đi
bơi”,
bức “Em muốn làm cô giáo”...Noel đến được xem là những ngày vui của bọn trẻ khi
được bố mẹ tặng những món quà mà mình thích, nhưng với Thúy thì đó cũng
chỉ là ngày bình thường như bao ngày. Tôi đã kể cho em nghe những sự
tích về ông già Noel, em lắng nghe chăm chú và đôi lúc lại thốt lên
“ước gì ông già Noel cũng có ở Việt Nam anh nhỉ”.
Tôi bảo em: “Ở Việt Nam cũng có đấy, em hãy chờ ông ấy
tặng quà nhé”. Khi đó đôi mắt long lanh của em ánh lên niềm sung sướng
và hi vọng. Tình cờ tôi nhìn bức tranh em đang vẽ, nó không được tô màu
như những bức kia. Thì ra em đã không còn màu sáp để vẽ nữa. Về nhà tôi
chạy ra tiệm tạp hóa mua một hộp chì màu và gói lại rất cẩn thận, đồng
thời không quên đề vào mấy từ rằng đây là quà của ông già Noel. Đến đêm
tôi bí mật treo trước cửa nhà em.
Hôm sau tôi đến nhà chơi thì được tin em đã vào viện,
em bị bệnh nặng và có lẽ không qua khỏi. Tôi chạy vào phòng thì thấy em
đang thiêm thiếp trên giường và bên cạnh là một bức tranh ông già Noel
cầm hộp chì màu trao tận tay một đứa bé ngồi trên xe lăn. Tôi nhận thấy
sao ông già Noel giống tôi đến thế.
Vài hôm sau khi em mất, chị Hạnh đã đem bức tranh em
vẽ trong viện, bảo rằng nó vẽ anh Nguyện đấy! Ôi giá như hộp chì màu
được tặng sớm hơn thì hay biết mấy. Tôi đã không cầm được nước mắt khi
nhận bức tranh từ tay chị Hạnh...
Từ đó cứ mỗi mùa Noel tôi lại vận động thành lập một
quĩ nho nhỏ để bí mật làm ông già Noel mang quà tặng những em nhỏ bất
hạnh trong xóm và để những ước mơ của các em không còn thiếu màu để vẽ
nữa
(theo TT)
|