|
Quà giáng sinh của con... |
|
|
|
|
Written by Webmaster
|
|
Saturday, 23 December 2006 |
Đôi khi chúng ta học hỏi rất nhiều ở con cái chúng ta. Hồi đó, một
người bạn tôi bắt phạt đứa con gái lên ba tuổi vì nó đã phí phạm cả một
cuộn giấy gói hoa màu vàng. Tiền bạc thì eo hẹp, thế mà đứa con cứ cố
trang hoàng chiếc hộp quà Giáng sinh để dưới cây thông khiến anh bạn
tôi nổi giận. Dù có bị phạt đi nữa, sáng hôm sau đứa con gái bé nhỏ cũng mang hộp quà đến cho cha và nói: “Con tặng cho cha nhân dịp Giáng sinh.” Anh cảm thấy
ngượng ngùng...
vì phản ứng gay gắt của mình hồi hôm, nhưng rồi cơn giận
lại bùng lên lần nữa khi anh mở ra thấy hộp trống trỗng.
Anh nói to với con: “Bộ con không biết rằng khi cho ai món quà, thì phải có gì trong đó chứ?”
Đứa con ngước nhìn cha sợ hãi nước mắt lưng tròng:
“Cha ơi, nó đâu có trống rỗng. Con đã thổi những nụ hôn vào hộp. Con bỏ
đầy tình yêu của con vào đó. Tất cả dành cho cha mà.”
Người cha nghe tim mình thắt lại. Anh ôm con vào lòng
và cầu xin con tha thứ cho mình. Bạn tôi nói rằng từ đó anh đã giữ
chiếc hộp bên giường suốt nhiều năm trời. Mỗi khi chán nản, anh lại lấy
nó ra và tưởng tượng những nụ hôn và tình yêu của con dành cho anh
trong đó.
Ở một khía cạnh nào đó, chúng ta cũng giống như anh
bạn tôi, được trao tặng một chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô điều kiện và
những nụ hôn của con cái. Đó chính là sở hữu quí giá nhất không gì có
thể sánh bằng.
(Theo TT)
|