Bài thánh ca đó còn nhớ không em, Noel năm nào
chúng mình có nhau”. Đã bao năm rồi, cứ mỗi dịp Giáng sinh tình cờ
nghe được ca khúc Bài thánh ca buồn của nhạc sĩ Nguyên Vũ, lòng tôi lại
day dứt... Câu chuyện tình chắc là em không nhớ, cả
giọng hát một thời em ca tụng... Chỉ có tôi là không quên, dẫu những kỷ
niệm xưa dù không muốn cứ mờ dần cùng với sự lão hóa trí nhớ. Chỉ còn
mang máng là đẹp và em rất đẹp. Phố thị Pleiku giờ cũng đã là thành phố rồi. Quán Trà ...
Cung đình ngày
xưa có còn mùi quế thoang thoảng như em khẳng định, dẫu cái mũi tôi
không ngửi thấy gì vẫn cho là thơm?
Ngày ấy vì muốn tìm cảm giác mùa đông lạnh lẽo đêm Chúa ra đời
thực sự và bởi yêu những vần thơ của Vũ Hữu Định, em rủ tôi đi Pleiku.
Như sợ em rút lại lời đề nghị, tôi vội vã gật đầu. Bởi sau chừng ấy năm
học chung từ cấp một cho đến đại học, tôi đã thầm để lòng thương em.
Chuyến đi Pleiku diễn ra đẹp như một giấc mơ tôi không ngờ hết. Chỉ duy
một điều cần nói, tôi lại rụt rè. Giáng sinh năm đó, tôi nguyện cầu
Thiên Chúa cho tôi có em suốt đời. “Cùng nhau quỳ dưới chân Chúa cao
sang. Xin cho đôi mình suốt đời có nhau”.
Không ngờ bài hát ứng nghiệm đời tôi lạ lùng đến thế! Mùa đông
hết, vẻ lung linh của cái lạnh hết và cuộc tình tôi cũng hết. “Rồi mùa
giá buốt cũng qua mau lời nguyện cầu ai nhớ dài lâu. Rồi một chiều áo
trắng thay màu. Em qua cầu xác pháo bay sau. Lời nguyện mình Chúa có
nghe không? Sao bây giờ mình hoài xa vắng. Bao nhiêu đêm Chúa xuống
dương gian, bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu”. Chỉ có điều ngày nàng lên
xe hoa không có xác pháo và tà áo trắng được thay bằng chiếc soirée
bằng satin sang trọng với sợi dây ngọc trai cùng tông trắng ngà trên cổ
(điều mà cả đời một gã lang thang như tôi không mua nổi). Ngày ấy tôi
ngỡ mình đã hóa điên, không phải vì nàng đi lấy chồng mà là vì giấc mơ
của tôi đẹp và thánh thiện đến thế, sao Chúa nỡ để nó vụt đi nhanh hơn
cả sao băng!
“Rồi những đêm thánh đường đón Noel, lang thang qua miền giáo
đường dấu yêu. Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối. Nhớ quá đi thôi
giọng hát ai buồn, đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi”.
Nhớ quá đi thôi mùi quế năm nào! Nhớ quá đi thôi, cái lạnh sắt
se năm nào bên hiên nhà thờ Pleiku! Kể nữa là tôi sẽ khóc! Và cũng bởi
nếu kể ra hết (ký ức tôi đã lẫn lộn giữa thực và mơ), tôi còn lại gì để
sống và chút ảo ảnh của giấc mơ vẫn còn đẹp trong tôi sẽ là hư không.
Lúc ấy nàng ở đâu? Nàng làm gì? Mà dầu nàng có làm gì đi nữa, lúc ấy
nàng đâu còn quan trọng nữa. Quan trọng là tôi bay theo ảo ảnh giấc mơ.
Như tấm gương vỡ tan tành, vẫn còn những hạt sáng lấp lánh khi có ánh
nắng chiếu vào. Tôi nguyện cầu cho tất cả những ai sẽ và đang yêu: “Xin
cho đôi mình suốt đời có nhau!”.
(theo NLD)
|