Trang chính arrow Tin & bài viết hay arrow Tea-break arrow Hãy gỡ mặt nạ ra !
Hãy gỡ mặt nạ ra ! PDF In E-mail
Người viết: Webmaster   
28/08/2007

 Giữa xã hội xô bồ, ai cũng trang bị cho mình một chiếc mặt nạ. Cái xanh lè, cái đỏ choét, cái xám xịt, cái đủ màu sắc… nhìn đến vui mắt. Mỗi khi ra đường người ta lại đeo nó lên. Ngay cả khi ở nhà, với những người thân yêu của mình, có khi họ cũng cứ để yên cái mặt nạ ấy mà chuyện trò. Mọi người đừng bị tôi lừa, tôi đang đeo mặt nạ đó! Tôi đeo cả ngàn mặt nạ, những mặt nạ mà tôi sợ phải gỡ ra và không có cái nào trong số đó là bản thân tôi. Giả tạo là bản tính thứ hai của tôi ...

và tôi luôn có cảm giác an toàn hơn dưới những cái mặt nạ đẹp đẽ. Khi đeo mặt nạ, mọi thứ đều tốt, tôi cảm thấy tự tin hơn. Nhưng mọi người ơi, thật sự tôi không muốn vậy!

 

 

Tôi không thể sống nếu thiếu mặt nạ: Bề ngoài thì tôi có vẻ trơn tru, hoa mỹ nhưng đó chỉ là mặt nạ thôi. Dưới lớp mặt nạ mới thực là tôi, tôi của sự lộn xộn, sợ hãi và cô độc. Nhưng tôi đã giấu sự thô ráp của mình đi. Tôi không muốn bất cứ ai biết những điểm yếu, những điềm xấu xa của mình. Tôi làm cho những suy nghĩ về sự yếu đuối và sợ hãi của mình không bị vạch trần, che giấu mình khỏi những ánh mắt đang liếc nhìn, phán xét.Nhưng tôi không thể nói cho mọi người biết điều này. Tôi không dám. Tôi sợ. Tôi sợ đằng sau ánh mắt phán xét của mọi người sẽ không có sự chấp nhận và tình yêu dành cho tôi. Tôi sợ mọi người sẽ nghĩ xấu về tôi, cười vào mặt tôi và tiếng cười của mọi người sẽ giết chết tôi. Tôi sợ phải nhận ra, tôi chẳng là gì trên cõi đời này. Tôi không tốt. Tôi xấu xa. Và nếu có ai nhìn thấy điều đó, sẽ loại tôi ra trong trái tim họ. Vì thế, tôi chơi một trò ghê tởm với cái mặt nạ che đậy bên ngoài mà bên trong là một đứa trẻ yếu đuối đang run rẩy, thèm khát sự yêu thương. Kết cục là cả cuộc đời, tôi phải đeo mặt nạ, hàng ngàn cái mặt nạ mà tôi chẳng muốn chút nào.Nếu mọi người đã hiểu thì đừng bị lừa bởi những gì tôi đang nói. Hãy lắng nghe thật kỹ những gì tôi đang nói, muốn nói và cần phải nói nhưng không thể nói.Tôi không thích giấu mình dưới lớp mặt nạ, cũng như cái trò hời hợt mà tôi đang chơi. Tôi muốn được là chính mình, được thành thật và hồn nhiên. Và bạn chính là người đến để giúp tôi, đưa tay chào đón tôi, cho dù có thể đó là điều cuối cùng bạn làm. Chỉ có mọi người mới có thể giúp tôi vứt bỏ mặt nạ, đưa tôi trở lại cuộc sống. Mỗi phút giây mọi người ân cần, dịu dàng, khích lệ, động viên tôi; mỗi lần mọi người cố thông cảm, thực sự quan tâm là lúc mọi người đang giúp tôi quăng đi cái mặt nạ đáng ghét, giúp tôi hồi sinh trên cõi đời này.  

Hãy giúp tôi và chính bạn: Tôi muốn bạn biết, bạn quan trọng với tôi biết dường nào. Tôi muốn bạn biết, bạn có thể là người tạo ra con người thật của tôi, nếu bạn muốn. Thì xin mọi người, hãy giúp tôi đi! Mọi người có thể đập tan bức tường mà đằng sau đó là tôi đang run rẩy, giúp tôi ném đi tấm mặt nạ, giải thoát tôi khỏi thế giới của sự âu lo và bất an. Làm ơn đừng phớt lờ tôi!Nhưng tôi biết điều đó không dễ dàng gì cho bạn đâu. Những năm tháng dài đằng đẵng của sự bất an và cảm giác vô dụng đã hình thành bên trong mỗi người một bức tường kiên cố, kiên cố hơn cả những bức tường cao nhất, bức tường của sự hy vọng.Mọi người ơi! Hãy cố phá vỡ bức tường đó bằng những đôi tay dịu dàng,dịu dàng như dành cho một đứa bé rất nhạy cảm. Hãy lấy đi tấm mặt nạ của tôi, hãy chấp nhận và yêu thương tôi. Bởi tôi cần được chấp nhận và yêu thương biết nhường nào.Tôi là ai đó mà mọi người biết rất rõ. Tôi là bất kỳ người đàn ông hay phụ nữ  nào mà mọi người gặp trên đường. Hãy gỡ mặt nạ của tôi ra bằng tình thương từ chính con tim bạn…Thỉnh thoảng tôi hay tưởng tượng rằng mình đang bay, đang sống trong một môi trường chân không, ấy cũng là lúc tôi đang đeo chiếc mặt nạ thủy tinh trong suốt. Lúc đó tôi được là chính mình. Tôi là thiên thần?Mỗi người chúng ta đều mang trong mình ít nhất một chiếc mặt nạ, vậy bạn ơi, tôi sẽ giúp bạn gỡ chiếc mặt nạ ra, cũng như tôi đang cần sự giúp đỡ của bạn.

Gỡ mặt nạ ra và sống thật với chính bản thân mình, tại sao không?

 

 

 

(theo Nhip Cau)
Cập nhật ( 28/08/2007 )
 
< Trước   Tiếp >
© 2008 MassoGroup