Trở về thôi... PDF In E-mail
Người viết: Webmaster   
27/12/2007
 "Trở về thôi..., câu nói nhẹ như hơi thở, ấy vậy mà nhiều năm rồi vẫn làm gã ray rứt khôn nguôi...". TPHCM se lạnh đủ làm những đôi bạn trẻ nép mình bên nhau. Khoảng thanh vắng bên hiên quán cà phê Cõi Riêng lãng mạn chùng xuống với tiếng hát Tuấn Ngọc da diết như rải từng sợi âm thanh vào lòng người: Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng/ Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang... Khoảng lặng cuối câu hát đẩy cảm xúc dâng trào rơi vào mông mênh...

 

Nhiều năm trước, cũng một đêm như thế, gã ngất ngây khi nhận dòng tin nhắn: “Em đang khóc thật nhiều. Em yêu anh! Về với em, anh nhé!”. Dòng tin nhắn như lời thì thầm của gió khiến lòng gã chao nghiêng. Tấm vé định mệnh trong tay khiến gã phân vân tự hỏi: Hạnh phúc là đi hay ở? Khi chiếc máy bay vươn dài đôi cánh lượn giữa bầu trời đêm đầy sao bỏ gã ở lại, gã đã thấy những giọt nước mắt của cô sinh viên Pháp văn xứ Huế lung linh...

Gã và cô yêu nhau từ đó. Yêu cô, gã yêu những gì thuộc về cô, yêu giọng Huế, yêu cái tĩnh lặng mênh mông của thôn nghèo với tiếng gà xao xác trưa hè, yêu sự tôn nghiêm và trầm mặc của cố đô cùng tiếng chuông chùa gầy guộc, yêu đôi quang gánh trĩu nặng của người mẹ già hôm sớm tảo tần và dòng Thanh Hà nhỏ nhắn nép mình sau rặng tre nghiêng ngả... Yêu cô, gã hẹn ước ngày cô ra trường sẽ là ngày hạnh phúc lứa đôi.

Thế rồi, nơi quán nhỏ xiêu vẹo bên dòng Thanh Hà lãng đãng, gã nhận được tin cô sắp đi xa... Đêm cuối cùng trước khi chia xa, chở cô lang thang trên con đường vắng xanh thẫm hương cau, hương lúa, gã và cô lặng im lắng nghe con tim lỗi nhịp thổn thức. Cuối con đường, ngước nhìn bầu trời đầy sao cô thì thầm như lời tiễn biệt: “Trở về thôi”...

Giờ đây, gã lặng yên cùng câu hát như trôi về quá khứ: Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói/ Chỉ nghe em nói nhỏ: trở về thôi/ Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối... “Trở về thôi...”, câu nói nhẹ như hơi thở, ấy vậy mà nhiều năm rồi vẫn làm gã ray rứt khôn nguôi. Con đường nhỏ ngày nào giờ đây mình gã lang thang cùng nỗi nhớ ngập tràn. Bầu trời mênh mông đầy sao vẫn lung linh như những giọt nước mắt của cô sinh viên Pháp văn xứ Huế...

 

(theo NLĐ)

 
< Trước   Tiếp >
© 2008 MassoGroup