|
Những ngày mới sang
Luôn được người ta háo hức đón chờ
Còn những ngày cũ cũng chẳng buồn rầu
Bởi chúng cho mình là từng trải và tự biết giá trị của mình
Khi tình yêu mới sang
Người ta vui nhưng hình như vẫn ngậm ngùi chuyện cũ
Như trận bão tự kiểm điểm mình, tiếc rẻ căn nhà đổ...
Rồi thỉnh thoảng vẫn kiêu hãnh tự cười mình
Vờ coi chuyện cơn bão như là điều đương nhiên!
Khi chiếc đồng hồ về bên chủ mới
Lạnh lùng tíc tắc từng giây lịch lãm
Tiêu thỏa thích sự vô hạn của mình
Chắc cũng chẳng để ý sự hữu hạn của những viên pin
Mọi sự mới đều háo hức!
Thậm chí là những niềm vui nỗi buồn!
Phải thế chăng?
Khi Người đàn ông vui tính
Sà xuống bên những người đàn bà đang đi tìm niềm vui
Buông một lời:
“Đàn ông phải có đàn bà
Điếu cày phải có lông Gà mới kêu”
Không gian sóng sánh.
Óng ánh mắt cười.
Niềm vui họ rạng nở trên môi
Nỗi buồn họ thả rơi ngột ngạt.
Tíc tắc, tíc tắc
Tíc tắc, tíc tắc
Rồi lại những ngày mới sang
Những nỗi háo hức chen nhau lan tới
Lích kích, lích kích
vui buồn đan xen
Tích tích, tắc tắc
Có phải cái gì đang tan?
Không.
Thảy đều Vô hạn.
(theo Evan)
|