|
1. Hầu hết những nhà quan sát và cả những nhà phê bình đang tranh cãi với nhau rằng một nhà lãnh đạo thực thụ thường thật sự hiếm thấy. Rất nhiều trong số đó cho rằng lý do chính là vì những nhà lãnh đạo thực thụ đều mang những tố chất bẩm sinh hiếm có và chỉ hiện diện trong một phần rất nhỏ dân cư.
Một số thậm chí còn đưa ra giả thuyết rằng các nhà lãnh đạo nổi lên như những thành phần đột biến và rằng tâm lý thông thường của con người là phải nghe theo họ.
Quan điểm đối lập thì lại cho rằng những nhà lãnh đạo có thể đòi hỏi phải có những tố chất bẩm sinh, song những yếu tố bẩm sinh đó thôi là chưa đủ và những đặc tính của một nhà lãnh đạo phải được phát triển chủ yếu là nhờ kinh nghiệm.
Theo nhận xét của nhóm Great American Leadership DB thì liệu có nên cho rằng phần lớn những nhà lãnh đạo trong lĩnh vực kinh tế mà bạn biết đều được xếp hạng tương ứng như những nhà quản lý có tài và phương pháp luận của họ gắn chặt với việc áp dụng chế độ quản lý có hệ thống thông qua những công thức, những luật lệ?
Theo ý kiến chủ quan của cá nhân tôi, thì những nhà lãnh đạo thực thụ là những cá nhân hành động một cách rất khác để trở một nhà quản lý thành công và thường thì rất bất thường và khác lạ.
Anthony Holmes
2. Phản hồi của tác giả: Trong phân tích về 1.000 nhà lãnh đạo kinh tế của thế kỷ 20, chúng tôi đã nhận ra rằng thật sự có nhiều những nhà quản lý theo trường phái cổ điển, những cá nhân chỉ dựa vào kết quả, chuẩn mực và cách thức để duy trì vị trí thống trị của một công ty trong một ngành công nghiệp hoặc để làm tối đa hoá tiềm lực phát triển của công ty.
Dù rằng những cá nhân này tập trung hơn vào cách thức liên quan đến những nhiệm vụ phải làm, nhưng chủ yếu họ muốn dành cho vòng đời tồn tại của công ty mình trong nền công nghiệp.
Tầm nhìn của họ đối công việc kinh doanh có thể không phải là cấp tiến nhưng lại phù hợp với bối cảnh. Với tôi, những sự phù hợp đó là một dấu hiệu cho thấy một nhà lãnh đạo kinh tế lớn.
Tony Manyo
3. Dù rằng hướng phát triển và sứ mệnh đã trở thành những việc “bức thiết” trong mọi website và tài liệu đã được xuất bản, nhưng trên thực tế rất ít trong số đó chuyển tải được một cách có ý nghĩa tới những doanh nhân khác.
Có thể sẽ có những cách hiểu khác nhau, nhưng theo tôi, hướng phát triển chỉ là nguyện vọng của một cá nhân trong khi sứ mệnh là công sức của cả tập thể, cả tổ chức nói chung. Để một hướng phát triển có ý nghĩa thì nó phải đảm bảo các yêu cầu sau:
-
Phải chỉ ra được tình hình tương lai mà người khác không thể thấy trước được.
-
Phải phù hợp một cách hiệu quả nhất với tham vọng mà cả tập thể/tổ chức đều hết mình đi theo hướng phát triển đó.
-
Phải đưa cả tổ chức đạt được kết quả tối ưu nhất.
Ví dụ: Chúng ta có thể xem xét hướng phát triển cho chuỗi cửa hàng bán lẻ của Samuel Walton[6] vào năm 1990. Ngay cả khi doanh thu của doanh nghiệp thậm chí còn không đạt đến ngưỡng 50 tỷ USD, ông đã vạch ra mục tiêu 125 tỷ USD cho năm 2000.
Nhiều người đã cười nhạo ý tưởng của ông, các đối thủ chế giễu sự táo bạo đó của ông. Nhưng những lời chỉ trích đó đã phải nín thinh khi kế hoạch phát triển đó đã được thực hiện xong vào năm 1996, chỉ sau khi kế hoạch được vạch ra 4 năm.
Người ta có thể không thích mô hình kinh doanh hay thuyết Hành vi trong quản lý. Nhưng người ta không thể nhận thấy được chiều sâu của tầm nhìn, của hướng phát triển và tham vọng của một người, hay một tổ chức mà theo đó toàn bộ tổ chức sẽ thực hiện theo.
Trong thế kỷ XXI, thành công trong lĩnh vực kinh doanh dựa rất nhiều vào khả năng của người lãnh đạo để đưa ra được một hướng phát triển có ý nghĩa chiến lược. Một phần tương ứng nữa là người lãnh đạo và toàn bộ tổ chức phải có một ý chí kiên định, quyết định thực hiện đến cùng để có thể áp dụng một chiến lược hợp lý nhằm thực hiện được hướng phát triển đó.
BV Krishnamurthy
|