Trang chính arrow Tin & bài viết hay arrow Tea-break arrow Mùa xuân đã qua bao giờ...
Mùa xuân đã qua bao giờ... PDF In E-mail
Người viết: Webmaster   
28/01/2008
 "...Chờ một mùa xuân của riêng mình để chỉ thấy mùa mưa ướt át, bão bùng hay mùa thu ảm đạm của tuổi hoàng hôn, những chiếc lá vàng rơi u uất trong khu vườn xuân mộng mơ tuổi hai mươi...".  Người ngồi băng sau chuyến xe buýt thường ngày buột miệng: “Gần Tết rồi... ”. Tôi chợt giật mình. Đã bao lâu rồi tôi không còn quan tâm đến thời gian nữa. Nhớ ngày nào cứ mong Tết đến để được mặc áo mới, có tiền lì xì. Lớn lên tí chút, Tết không còn mang sự vui tươi hồn nhiên của trẻ con mà là mùa xuân của tình yêu và sự thành đạt.

 Một hạnh phúc của cuộc sống. Nhưng rồi sự cao ngạo đã đẩy anh ra khỏi cuộc đời tôi. Và anh là mùa xuân đẹp nhất trong đời tôi đã ra đi mãi mãi... Ngày trước, tiếng pháo rộn rã phút giao thừa, giờ phút thiêng liêng chuyển đổi từ năm cũ sang năm mới đã khiến tôi ôm ấp, nôn nao bao khát vọng của sự đổi thay cho năm mới. Nhưng rồi một năm nữa trôi qua với bao hy vọng đã trở thành huyền ảo. Giờ giao thừa tuy không còn pháo nổ rộn rã, mênh mang... nhưng cũng đủ linh thiêng để tôi tiếp tục hy vọng cho một năm sau. Vậy mà, từng giờ, từng ngày, từng tháng và từng năm nữa cứ trôi qua trong sự tuyệt vọng... Hôm nay, xuân lại sắp về, tôi chợt nhận ra mình đã để bao mùa xuân đi qua ngoài cửa sổ. Bao lần mai nở, én về, không gian như bừng mở, tiết trời ấm áp với những nô nức vui tươi... đã nhẹ nhàng đi qua ngoài hiên nhà. Tôi đã chờ đợi một mùa xuân đến với con tim mình, tâm hồn mình để không biết rằng bao mùa xuân đã qua với tuổi đời chồng chất trên mái tóc đã lốm đốm bạc, trên đuôi mắt có dấu chân chim, trong con người không còn sự nhanh nhẹn, tươi trẻ... của ngày xưa xa lắm... Chờ một mùa xuân của riêng mình để chỉ thấy mùa mưa ướt át, bão bùng hay mùa thu ảm đạm của tuổi hoàng hôn, những chiếc lá vàng rơi u uất trong khu vườn xuân mộng mơ tuổi hai mươi. Chờ đợi một mùa xuân trong đời với tình yêu lãng mạn để rồi hôm nay thảng thốt nhận ra, tôi chưa hề có mùa xuân đúng nghĩa với người tôi yêu hay người yêu tôi của ngày xưa áo trắng. Rồi tôi chợt ngậm ngùi chờ mùa xuân nhưng nào có biết mùa xuân đời tôi đã qua lâu lắm rồi với số tuổi ngoài năm mươi và rồi rưng rưng những phím nhạc Trịnh: “Mùa xuân đã qua bao giờ...”.  Pháo không còn rộn rã nhưng mai vẫn nở, én vẫn lượn ngoài hiên nhà. Trong tôi vẫn còn đó niềm hy vọng. Còn thở là còn hy vọng một mùa xuân thực sự đến trong tâm hồn ta. Ngày mai ta chưa hề biết những gì sẽ đến. Và hãy hy vọng đi một sự bất ngờ đáng yêu hay một nụ cười của hạnh phúc đi nhé.

 

 

(theo NLD)

Cập nhật ( 28/01/2008 )
 
< Trước   Tiếp >
© 2008 MassoGroup