|
"...Cuộc sống hàng ngày, đôi khi như tiếng kéo cửa kọt kẹt, găn gắt bởi chiếc bản lề ghỉ sét. Và tôi kéo lê đời mình trong tiếng kéo cửa mệt mỏi đó...". Có một tôi ở đâu đó...Tôi cảm thấy mà tôi chưa tìm thấy...Tôi của những của những phiêu lưu. Đam mê. Dấn thân. Đương đầu. Trải nghiệm. Tôi trong thênh thang tự do. Và những điều thú vị mà tôi chưa từng thấy...Tại sao tôi mê dân ca Kinh Bắc đến thế? Mỗi lần nghe là cứ thấy như mình đã sống ở đó vào những thế kỷ trước. Tôi thấy tôi với khắc khoải nhớ nhung. Với yêu thương chất chứa. Và những ám ảnh có từ tiền kiếp. Là đa đoan. Là bất hạnh. Nhưng là bất hạnh ngọt ngào nhất mà tôi chưa từng trải nghiệm.
Tại sao tôi thèm những chuyến lãng du. Tôi hình dung mình ba lô, bụi phủi. Ăn bất kỳ thứ gì tìm thấy trên đường. Tham gia vào bất kỳ cuộc vui nào. Muộn phiền đời thường sẽ chẳng còn vướng bận. Tôi gặm bánh mình khan. Uống nước lọc. Hay nốc rượu, hút thuốc như bất kỳ kẻ bộ hành nào. Và cứ bước về phía trước. Nhận lấy những điều mà mình chưa bao giờ nếm trải. Nhọc nhằn mà thú vị làm sao! Tại sao những bước nhảy của vũ công lại quyến rũ tôi đến thế. Lả lướt. Xuất thần. Và điệu nghệ làm sao! Cái đẹp chỉ đơn thuần là cái đẹp. Cảm xúc được thăng hoa. Hoàn toàn là đam mê. Hoàn toàn là bay bổng. Chẳng có vướng bận đời thường nào trong từng vũ điệu... Tại sao những giai điệu lại hấp dẫn tôi đến thế. Tôi luôn cảm thấy có hơn một câu chuyện trong những bản tình ca. Những điều trừu tượng như tình yêu, như khổ đau, như say mê... đến độ, rất thường khi chỉ có thể giữ lại bằng giai điệu... Tại sao, tại sao tôi thấy mình trong rất nhiều trang sách? Phải. Trong rất nhiều trang sách. Trong rất nhiều bối cảnh. Cứ như đó là ký ức của tôi chứ không phải là tôi ở ngoài câu chuyện... Tại sao tôi yêu những cánh đồng? Tại sao tôi yêu những dòng sông? Tại sao tôi yêu những núi đồi? Tại sao tôi yêu những cỏ cây. Tại sao tôi yêu những nơi mà chưa bao giờ đặt chân đến? Chưa bao giờ đặt chân đến mà như đã thấy thân quen, gần gũi. Cứ như mình đã từng sống đời kiếp ở đó, chỉ là chưa có dịp trở về... Tại sao, tôi có thể cảm thấy có một câu chuyện trong mỗi mùi hương hay màu sắc?... Và trong thế giới của tôi. Có những người đàn ông vừa rất giống lại vừa rất khác những người trong đời thường mà tôi đã gặp... Là người đàn ông biết kể chuyện, có giọng trầm ấm và rất dịu dàng... Người đàn ông kể hàng nghìn câu chuyện và có thể khiến bạn yên lòng bất kỳ lúc nào. Nhưng anh sẽ luôn là người mất ngủ hàng đêm, câu chuyện đời anh không thể kể... Là người đàn ông biết khiêu vũ rất đẹp nhưng luôn cô đơn... Là người đàn ông biết chơi guitar, phóng khoáng nhưng chỉ có thể gửi tình yêu lớn lao của mình vào tiếng đàn... Và chẳng có tình yêu nào đủ để ràng buộc được trái tim anh ấy... Là người đàn ông biết nâng niu cái đẹp. Cũng chính vì thế, mà anh không thuộc về ai... Có một điểm chung là những người đàn ông trên đều cô đơn. Phải. Tôi nghĩ. Những người đàn ông chỉ có thể khiến ta không thể quên họ, là khi ta thấy được nỗi cô đơn của họ... Tại sao họ phải cô đơn. Tôi không biết. Nhưng điều đó làm họ thánh thiện hơn. Những thánh thiện mà ta khó, rất khó có thể tìm thấy trong đời thường... Tôi vẫn chưa diễn đạt. Và cắt nghĩa hết... Có một tôi ở đâu đó. Có một thế giới khác. Tôi biết, tôi cảm thấy, nhưng tôi chưa chạm tới. Hoặc có thể là tôi đã trải qua... Là ký ức của tôi? Hay là tương lai của tôi? Chỉ biết rằng: tôi có thể cảm thấy nó, mà tôi hiện tại không sống với nó... Thế giới đó như thế nào? Đẹp. Tất nhiên. Và phù phiếm. Và buồn nữa. Nhưng rất thú vị. Cứ như thể cứ sống ở đó, tôi mới tìm thấy chính mình... Tôi vẫn đang tìm kiếm... Tôi vẫn đang tìm kiếm... Tôi là ai.... Tôi đang ở đâu... Tôi đã ở đâu... Tôi sẽ ở đâu... Tôi nên ở đâu... Tại sao, tôi luôn cảm thấy, như mình đang đi lạc trong thế giới này? Tại sao sau mỗi lựa chọn của mình trong cuộc sống hiện tại, vẫn có câu nhắc thầm: đành thế thôi. Nhưng, hình như không phải thế. Vẫn không phải thế... Bạn đang đi lạc. Bạn đang đi lạc... Cuộc sống hàng ngày, đôi khi như tiếng kéo cửa kọt kẹt, găn gắt bởi chiếc bản lề ghỉ sét. Và tôi kéo lê đời mình trong tiếng kéo cửa mệt mỏi đó. Luôn thầm nghe câu: không phải thế.... Vẫn không phải thế.... Bạn đang đi lạc... Vậy, tôi thuộc về đâu... (theo Blog Viet) |